Cập nhật 12:02 ngày 19/02/2019
Cộng Đồng Mang | 21 tháng 10, 2015 | 01:43

Đơn xin “hú hí ăn chơi” của một mẹ ở Sài Gòn gây sốt

Ngày qua ngày tháng qua tháng phải vật lộn với công việc chăm con mệt mỏi, một bà mẹ đã nghĩ ra cách “Nghỉ phép việc làm mẹ” để có thời gian thư giãn, làm những điều mình thích. Theo chị, đây là cách để nạp pin năng lượng cho chính bản thân mình.

 
>>  Cô gái lừa có thai, bất ngờ bị người yêu vô sinh khủng bố đòi cưới

>>  Clip vợ dắt trai dạo phố bị chồng bắt gặp và cái kết đắng

>>  Vợ đại gia kim cương lên tiếng cảnh cáo Hà Hồ ?

 

Không phải là nghỉ học, nghỉ làm việc ở công ty… mà đây lại là nghỉ phép làm mẹ. Tiêu đề đã gây tò mò cho rất nhiều người. Tuy nhiên, sau khi đọc chia sẻ đặc biệt này, nhiều bà mẹ đã không ngần ngại ấn nút like, share và để lại hàng trăm comment đồng tình.

Chủ nhân của đoạn tâm sự này là chị Thu Hà – mẹ của 2 bé Xu Sim, hiện chị là một nhà báo đang sinh sống tại Bình Chánh, TP. Hồ Chí Minh. Cũng như bao bà mẹ khác, chị đã rất vất vả trong việc nuôi dạy các con.

Chị viết: “Nhiều người hỏi tôi, nuôi 2 đứa có mệt không? Ôi mệt chứ, mệt lắm chứ, nhất là khi tôi không có anh em họ hàng ở gần, ông bà nội ngoại đều ở xa… Nói thật là ngày nào tôi cũng ước mình được nghỉ ngơi thêm 1 chút. Nhớ ngày xưa, tụi nó còn nhỏ, ốm đau, bỉm sữa liên miên, nên khi tới cơ quan, ngồi ngả người vào lưng ghế, bật máy tính lên, bắt đầu ngồi làm việc mà không có tiếng trẻ con, thì tôi đã coi đó là thư giãn”.

Quá tải trong việc nhà, việc cơ quan, từ lúc các con được 5 tuổi, chị quyết định dành ra cho mình mỗi năm ít nhất 1 lần tự nghỉ phép làm mẹ.

Tụi nhóc cũng cần tập lùi xa mẹ một quãng, có xa cách để quý những phút gần gũi, có thiếu thốn để trân trọng lúc đủ đầy…” (Ảnh minh họa)

Dưới đây là Đơn xin nghỉ phép việc làm mẹ của mẹ Xu Sim: “Tôi sẽ trốn đi đâu đó, hú hí ăn chơi, mua sắm và chụp hình, không có trẻ con, không có chợ búa nấu nướng, chỉ còn tán dóc với tụi bạn gái. Nhiều tiền thì đi kiểu nhiều tiền, ít tiền thì đi kiểu tiết kiệm, kiểu gì cũng phải đi. Tới vùng đất mới, gặp những con người mới, nói bằng một thứ ngôn ngữ khác.

Có khi thì nhờ người giúp việc ngủ lại, có khi thì nhờ bạn bè, nhờ cô em đồng nghiệp, hay cô cháu tới ở trông Xu Sim. Năm nay, chuyển về Bình Chánh, xa trung tâm, không nhờ được ai tới nhà, tôi đã mất khá lâu để tìm cách. Cuối cùng thì 3 mẹ con quyết định đi sơ tán. Khi mẹ đóng gói đồ đạc đi chơi thì Xu Sim cũng tự đóng đồ đạc để qua nhà dì Tuyến bên Q.7 ở. Tôi lên trường đăng ký xe bus của trường đưa rước Xu Sim 1 tuần. Vậy là 3 mẹ con cùng khóa cửa ra khỏi nhà.

Nhìn Xu Sim tay xách nách mang 1 cái vali, 3 túi đồ, đi sơ tán, cũng thấy thương thương. Nhưng kệ, tụi nhóc cũng cần tập lùi xa mẹ một quãng. Như trồng cây ấy, đừng cột cây nhỏ quá chặt vào cây lớn, phải để cho tụi nó có khoảng trống để thở, có lúc đói để hiểu cảm giác ăn ngon, có xa cách để quý những phút gần gũi, có thiếu thốn để trân trọng lúc đủ đầy. Như cái lò xo bị kéo giãn, sau mỗi chuyến cách xa, 3 mẹ con ôm nhau càng chặt hơn.

Ai thông cảm thì tôi nói thật là tôi gửi con để đi chơi. Ai hay xét nét thì tôi trả lời ngắn gọn là phải đi công tác. Ừ thì đúng. Nghỉ ngơi cũng là một phần tất yếu của lao động mà. Ai mà có thể leo hoài không dừng? Ai có thể chạy hoài mà không nghỉ?

Tôi nghe kể những người leo lên đỉnh Everest ban ngày leo lên, ban đêm còn lùi xuống 1 chút, nghỉ cho quen độ cao rồi mai lại leo lên trở lại. Mọi cái đều phải từ từ không thể nóng vội, nhất là những việc dài hơi. Càng việc khó, càng việc quan trọng thì càng cần phải được thư giãn và nạp đầy đủ năng lượng.

Hôm tôi nói chuyện với 1 người bạn, hỏi cách học làm sao để ngày sau Xu Sim có cơ hội đi du học. Bạn tôi bảo: “Chỉ cần chính bản thân mày phải háo hức với việc di chuyển, háo hức với 1 nền văn hóa mới, thì Xu Sim mới thấy ham đi du học. Khi nó đã muốn, nó sẽ tìm ra cách. Tự nó tìm ra cách tốt hơn là mày đi tìm sẵn cách cho nó!”.

Thế nên, đến hẹn lại lên, giờ này tôi đang “sạc pin” ở Taiwan. Facebook vừa thông báo dịp này 2 năm trước là ở Myanmar, năm ngoái ở Hongkong. Lên tới sân bay, việc đầu tiên là rút điện thoại ra, xóa hết các thể loại báo thức, nào là giờ gọi Xu Sim dậy, giờ Xu Sim đi học, giờ đón Xu Sim, giờ Xu Sim đánh răng, giờ Xu Sim đi ngủ…Gì thì gì, đừng quên cục sạc của chính mình!”.

Chị Thu Hà cũng nhấn mạnh, chị không hề muốn sau này Xu Sim miêu tả về mẹ là: “Mẹ em đã rất vất vả để nuôi em, mẹ đã hi sinh rất nhiều…”. Chị cho rằng, Xu Sim không cần phải bị gánh nặng hi sinh của mẹ đè trên vai và cũng không muốn Xu Sim trở thành mẫu phụ nữ cứ đi hi sinh vì người khác. Người mẹ này viết: :”Tôi muốn Xu Sim có thể khoe với bạn bè, rằng: Mẹ tớ đi chơi nhiều và mẹ tớ rất cool”.

Sau khi đọc bức thư, trên một diễn đàn, mẹ Molye cũng bày tỏ ý kiến đồng tình: “Thiệt chứ làm mẹ là cái nghề mình thấy cực nhất trong các nghề. Mẹ vừa phải trí óc (lo cho con đủ điều) vừa phải chân tay (bỉm, sữa, ị tè, nhong nhong bế vác), thỉnh thoảng kiêm thêm bác sĩ google, rồi dũng sĩ đấu giác (chiến đấu với ông bà nội ngoại)…ôi ti tỉ thứ. Bận bịu vất vả là vậy nhưng cấm có ai nghĩ đến việc cho mẹ nghỉ phép mà toàn chỉ nghĩ mẹ phải abc, mẹ phải xyz… Nên là không ai nghĩ cho mình nghỉ thì mình tự nghĩ cho mình, vậy là nhanh nhất, khỏe nhất và tuyệt với nhất”.

Một thành viên khác cũng đồng tình: “Chính tư tưởng của các mẹ là quá lo cho con, sợ mọi người ko chăm con bằng mình, lo con bị này bị nọ, ăn đói uống khát, nên mới không dám tin tưởng để gửi con cho ai hết. Nhà mình quan điểm rất thoáng dù rất yêu con, lúc cần đi đâu 2 vợ chồng sẽ gửi con ông bà hoặc các bác, bọn trẻ con chơi với nhau rất vui, ăn uống chỉ là phụ, chơi cũng đủ no rồi í chứ. Ủng hộ quan điểm bà mẹ cũng luôn phải giữ cục sạc cho mình”.

 

theo vietnamnet


® Bản quyền thuộc về tác giả và nguồn tin được báo mới tổng hợp trích dẫn
Đọc tin tức sự kiện tin tức 24h nhất, nhanh và hay nhất trong ngày tại: Báo mới 24h qua