Cập nhật 10:32 ngày 13/12/2017
Tâm Sự | 12 tháng 09, 2015 | 06:08

TRỐN GẦM GIƯỜNG NÍN THỞ CHỜ CHỒNG VÀ MÀN KỊCH CÓ MỘT KHÔNG HAI

Hôm qua chị còn đặt mua một chiếc váy ngủ thật secy nữa, chị chắc mẩm anh sẽ rất thích. Vừa thay xong cái váy thì có tiếng lạch cạch cửa bên dưới. Nhìn đồng hồ chưa đến 4 giờ chị thấy lạ, chẳng nhẽ hôm nay anh cũng xin về sớm?

 

>>  Hai lần sập giường mới “đúc” được cậu quý tử

>>   Mẹ vợ trẻ, gã con rể dê và những bi kịch khó nói

>>   Sắp lên xe hoa mà anh “không mảnh vải che thân” với người cũ

 

Từ ngày chồng thăng cấp lên chức trưởng phòng đến nay, không hôm nào chị ngủ ngon giấc vì canh cánh nỗi lo mất chồng. Anh đang có trong tay tiền đồ xán lạn, công việc thuận lợi và chức danh trưởng phòng là bước ngoặt lớn không chỉ trong sự nghiệp mà cả cuộc sống nữa. Nhìn bữa cơm gia đình đông đủ cứ ngày một thưa thớt bởi anh bận bịu bên ngoài, chị càng lo sợ hơn.

Biết anh rất hợp tính con gái, chị thường nhờ con gọi điện cho bố giục về, có hôm còn cố tình mắng nó để nó nhõng nhẽo bắt đền bố. Anh biết thế nên không hay về muộn như trước nữa, còn sắm cho con gái rượu cái đàn piano màu trắng đẹp tuyệt vời để ở phòng khách. Chị thấy thế yên tâm hơn một chút.

Bé Bống thích chơi đàn piano, cứ đi học về là bám dính lấy cái đàn không chịu rời, đến cả phim hoạt hình nó còn ngó lơ. Căn nhà có thêm tiếng đàn của con bé cũng vui tươi hơn hẳn. Chị bàn với chồng hay cho con đi học đàn ở cung văn hóa, anh đồng ý ngay.

Không hôm nào chị ngủ ngon giấc vì canh cánh nỗi lo mất chồng (ảnh minh họa)

Hôm sau, cả nhà đang ăn cơm, anh hồ hởi thông báo đồng nghiệp của anh có giới thiệu người quen là giáo viên dạy đàn lâu năm, nhận đến nhà dạy kèm, anh đã đề nghị cô ấy tới dạy cho Bống rồi.

Chị ngần ngừ, cảm thấy thuê giáo viên dạy đàn riêng thì tốn kém quá, đằng nào cũng chưa chắc con Bống nó đã thích đàn mãi, trẻ con mà, cả thèm chóng chán. Anh cười xòa, bảo tính con anh biết, nó nhất định sẽ học đàn chăm chỉ. Anh còn bảo, thuê giáo viên đến nhà chị đỡ phải đưa đón chứ công việc rồi nội trợ đã bận rồi còn phải mất thời gian đưa đón con còn mệt hơn. Chị nghe anh nói cũng có lý nên xuôi xuôi.

Trang – giáo viên dạy đàn tỏ ra là người rất biết điều và lễ độ. Ngay lần đầu tiên gặp mặt chị đã ưng ngay vì tác phong thanh lịch và giọng nói dễ nghe ấy. Trang còn rất chịu khó trò chuyện với chị, những lúc dạy cho Bống xong còn đòi phụ chị vài việc vặt trong nhà. Chị vui lắm, có thêm một người bạn để tâm tình.

Thế rồi đến ngày sinh nhật anh, chị dự định sẽ cho anh bất ngờ lớn để hâm nóng tình cảm vợ chồng (đã lâu vợ chồng chị không “chăn gối”) nên xin về sớm từ 3 giờ chiều để sắp đặt các thứ. Đợt này vợ chồng em gái chị ở miền Nam ra chơi nên chị đã nhờ đến đón con Bống rồi đưa đi chơi luôn đến tối để vợ chồng chị dễ bề… “sinh hoạt”.

Chị vốn chẳng phải con người lãng mạn nên không biết làm gì ngoài trang trí lại phòng ngủ cho thật gọn gàng, để sẵn nến và phủ đầy hoa hồng lên ga giường. Hôm qua chị còn đặt mua một chiếc váy ngủ thật secy nữa, chị chắc mẩm anh sẽ rất thích cho mà xem.

Vừa thay xong cái váy thì có tiếng lạch cạch cửa bên dưới. Nhìn đồng hồ chưa đến 4 giờ chị thấy lạ, chẳng nhẽ hôm nay anh cũng xin về sớm? Nhưng vẫn muốn anh bất ngờ nên chị không ra xem mà chui luôn xuống gầm giường trốn, nín thở chờ anh lên. Nếu mà tiện thì vợ chồng… “ấy” luôn, chẳng cần phải hoa hoét với thắp nến làm gì.

man-kich-blogtamsuvn-2

Hóa ra tất cả chỉ là một màn kịch có một không hai của chồng chị và ả nhân tình (ảnh minh họa)

Thế rồi tiếng cười nói càng lúc càng rõ hơn khiến chị điếng người. Giọng nói đó chẳng phải là của Trang sao? Sao cô ta lại xuất hiện ở đây?

Tim chị đập thật mạnh, hơi thở dần gấp gáp, đầu óc chị váng vất. Đúng là Trang rồi. Chồng chị đang vòng tay qua eo cô ta tình tứ.

– Hôm nay là sinh nhật anh nên em phải hết mình đấy nhé! – Chồng chị vừa cưng nựng má cô bồ vừa nói ngọt ngào

– Ơ buồn cười nhờ, vợ đâu không đòi mà lại đòi em?

– Ối dào, cô ấy thì biết cái gì. Nào, ngoan, nhanh rồi chúng mình đi ăn nhé. Anh đặt bàn rồi, nhà hàng yêu thích của em đấy

– Thế nhỡ vợ anh gọi về ăn sinh nhật thì sao?

– Anh lại bảo bận thôi. Gớm, làm gì mà căng. Có khi cô ấy cũng chả buồn nhớ hôm nay sinh nhật anh đâu. Vợ với chả con, nhạt nhẽo lắm! Làm sao bằng em được?

– Anh cũng quái thật đấy nhỉ! – Trang phá lên cười: Dẫn nhân tình về nhà với mác giáo viên của con, đáng lẽ anh phải đi làm đạo diễn mới đúng, làm được quá kịch bản quá kinh điển!

– Là trời giúp anh đấy chứ, em biết chơi piano thật còn gì?

– Đúng rồi, nhờ trời, nên hôm nay em sẽ tặng anh món quà đặc biệt! – Trang đẩy mạnh nhân tình của mình xuống giường rồi chồm lên dùng răng mở từng nút áo sơ mi.

Nghe tiếng chồng rên rỉ vì khoái cảm, chị cắn chặt răng ngăn mình không bật lên tiếng khóc. Tất cả chỉ là màn kịch có một không hai của họ, chồng chị lợi dụng đứa con ngây thơ, lợi dụng sự tin tưởng của chị để đưa nhân tình về nhà. Chị thấy kinh tởm hai con người họ, thương cho mẹ con chị bao lâu nay không hề hay biết về sự giả dối của người chồng người cha.

Gạt đi nước mắt, chị chui ra khỏi gầm giường, nhìn thẳng vào hai con người đang vần nhau trên giường.

– Cảm ơn màn kịch xuất sắc của 2 người đã giúp tôi tỉnh ngộ ra nhiều điều!

Không chờ họ phản ứng, chị choàng vội cái áo khoác lên người rồi lao ra khỏi nhà. Mẹ con chị sẽ rời khỏi đây, chị không cần người chồng khốn nạn này nữa!

 

Theo internet


® Bản quyền thuộc về tác giả và nguồn tin được báo mới tổng hợp trích dẫn
Đọc tin tức sự kiện tin tức 24h nhất, nhanh và hay nhất trong ngày tại: Báo mới 24h qua